Showing posts with label Love Story. Show all posts
Showing posts with label Love Story. Show all posts

Saturday, April 8, 2017

Bỏ 10 triệu để lên giường với anh thợ xây kiếm đứa con và cái kết bất ngờ

Có công ăn việc làm ổn định, khuôn mặt cũng gọi là tạm được nhưng mãi năm 35 tuổi Thúy vẫn đi về một bóng. Bố mẹ thì qua đời cả rồi, đứa em cũng yên bề gia thất nên nhiều lúc cô cũng thấy quạnh quẽ. Cũng có nhiều người mai mối nhưng không hiểu sao cứ quen được một thời gian thì chuyện tình cảm của cô lại bị gián đoạn không tiến triển được.

Thúy cũng đi xem thầy nhiều nơi thì các thầy đều bảo cô có duyên âm, người ta giữ không cho cô đi lấy chồng. Chi nhiều tiền cho chuyện cắt duyên âm nhưng không hiểu sao tình duyên của Thúy vẫn lận đận. 35 tuổi rồi, nghĩ cũng chẳng còn ai muốn lấy một người con gái quá lứa lỡ thì như mình nữa. Mà nếu đi làm lẽ thì cô lại không muốn chuyện con chồng con chung sau này khó xử lắm.

Cuối cùng Thúy quyết định sẽ không lấy chồng mà chỉ cần kiếm đứa con sau này có chỗ nương tựa về già thôi. Trong lúc đang suy tính chưa biết lấy ai làm bố đứa bé thì bất ngờ xảy ra một chuyện mà Thúy không tính trước được. Mảnh đất bên cạnh nhà nơi cô đang thuê trọ bỏ không mấy năm nay bắt đầu chuẩn bị xây nhà. Cô đi làm suốt nên cũng không biết chủ của nó là ai.

Hôm ấy chủ nhật ở nhà thì thấy có một anh thợ nhìn tướng mạo cũng sáng sủa, người vạm vỡ đang dựng lán cho nhóm thợ xây. Nhìn thấy Thúy đi chợ về anh ta cũng chào hỏi vui vẻ, thấy anh ta nói chuyện có duyên nên Thúy cũng mến mến. Tối ấy cô nấu cũng nhiều đồ ăn nên quyết định mang cho anh thợ xây tên Minh vì nghĩ anh ta bận làm cả ngày chắc tối lại ăn cơm bụi thôi.

Nhận đồ ăn của Thúy mà Minh cảm động lắm. Anh ăn hết veo có lẽ do quá đói. Thúy đứng nhìn người đàn ông đó ăn tự dưng cô nảy ra ý định muốn xin anh thợ xây một đứa con. Nhưng cô không biết phải bắt đầu thế nào cả. Mãi sau Thúy mới lấy hết dũng cảm để nói rõ mong muốn của Mình cho Minh biết.

Minh ngần ngừ chưa đưa ra quyết định, thấy thế Thúy tiến tiếp: “Tôi sẽ trả cho anh 10 triệu, anh đồng ý cho tôi đứa con chứ. Anh cũng chẳng thiệt thòi gì mà.Cái tôi cần chỉ là một đứa con thôi”. Hình như nghe tới tiền thì khuôn mặt anh thợ xây đã tươi tỉnh hơn một chút. Cuối cùng Minh cũng gật đầu đồng ý nhưng Thúy yêu cầu anh phải đi khám sức khỏe tổng quát ở bệnh viện và cô sẽ chi tiền cho Minh đi khám.

Vậy là thỏa thuận xong xuôi, 10 triệu để lấy một đứa con, Thúy chấp nhận làm mẹ đơn thân, cô chỉ cần có thế. 2 ngày sau thì Minh mang kết quả khám tổng quát về. Anh hoàn toàn khỏe mạnh và Thúy yên tâm. Chỉ có điều Minh lại không muốn hai người làm chuyện đó ở nhà Thúy mà anh muốn nó diễn ra ngay ở cái lán thợ xây. Thúy thấy lạ nhưng cũng đành chấp nhận.

Tối ấy cô mang theo 10 triệu ra lán thợ xây cạnh nhà. Lần đầu tiên của cô nhưng nó giống như một vụ làm ăn nên cảm xúc của Thúy khó tả vô cùng. Trong khi Thúy rụt rè lóng ngóng thì Minh lại tỏ ra khá sành sỏi. Anh bế thốc cô lên cái giường tạm trong lán rồi bắt đầu cởi đồ của mình.

Nhưng ngay khi Minh vừa cởi quần thì Thúy đã sốc ngất khi thấy “của quý” của anh ta rới ra từ túi quần. Trời ơi, thợ xây gì mà xài điện thoại Vertu sao.

- Đây, đây là điện thoại của anh hả?

- Đúng rồi, của tôi.

- Nhưng anh là thợ xây mà…

- À không, tôi là chủ mảnh đất này. Tôi chỉ tới dựng lán cho thợ thôi.

- Hả…

Vừa nghe Minh nói tới đây Thúy tự dưng thấy xấu hổ vô cùng. Anh ta chắc chắn là giàu có cần gì tới 10 triệu kia của cô chứ. Rồi sau này gia đình vợ con anh ta chuyển đến đây thì sẽ ra sao. Nghĩ thế Thúy vùng dậy ôm quần áo chạy về nhà mình luôn. Cô sợ…

Thúy chạy thục mạng về nhà đóng cửa lại, nhưng cánh cửa vừa khép đã nghe tiếng Minh gọi. “Mở cửa cho tôi vào đi, cô đừng có sợ. Tôi đồng ý rồi mà, với lại tôi cũng chưa có vợ con. Chúng ta có thể đường hoàng chính chính đến với nhau mà…”

Minh giải thích một hồi Thúy mới chịu mở cửa và đêm đó mọi chuyện đã diễn ra. Chỉ có điều sau đó Minh không nhận số tiền 10 triệu ấy vì anh ta đã cầu hôn Thúy ngay lập tức. Minh hơn Thúy 3 tuổi và anh ta cũng chưa vợ.


Giờ thì Thúy đã đang sống hạnh phúc cùng chồng và cậu con trai 3 tháng trong căn biệt thự đó rồi. Dự định sang năm hai người sẽ làm lễ cưới chính thức. Không ai có thể ngờ sau cái đêm định bỏ 10 triệu để lên giường với anh thợ xây kiếm đứa con ấy Thúy đã có ngay được một gia đình tuyệt vời.

ST.

Wednesday, April 5, 2017

Chết khiếp vì bị gái ế đưa vào tầm ngắm

Ngạc nhiên vì gái xinh, giỏi… nhưng ế!


Ngay lần đầu gặp gỡ, Quang (28 tuổi, kiến trúc sư) cứ ngỡ, vây quanh Hoài phải có hàng tá các chàng trai vệ tinh, “đuổi đi cả ngày không hết”. Bởi vì ngồi đối diện uống cà phê hay đi dạo cùng người đẹp ngoài phố, Quang biết có rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ lẫn ganh tỵ dành cho Quang. Đơn giản vì Hoài rất xinh, cao ráo, trắng trẻo. 

Anh bỏ ngoài tai lời nhận xét của cô bạn thân: “Công nhận Hoài rất xinh nhưng số nàng này làm sao ấy, cứ anh đến, anh đi à” và nghĩ thầm: “Gái ế đấy mà mấy ai được may mắn như mình”. 

Quang lâng lâng hạnh phúc khi càng tiếp xúc, anh càng thấy Hoài rất dễ thương, thông minh, dí dỏm. Nếu mọi chuyện cứ từ từ diễn ra như thế, chắc chắn tình yêu của họ sẽ nên duyên.

Nhưng chỉ sau 10 ngày quen biết, Quang bắt đầu thấy chờn chợn. Anh lo lắng, đứng ngồi không yên như bị ai làm phiền. Sáng trưa chiều tối ngày nào Hoài cũng gọi điện, nhắn tin hỏi han: “Anh đang ở đâu?”, “Tại sao giờ này còn cà phê, online ngay để chat với em”, “Đang ngồi với em nào hả, quên em Hoài rồi chăng?”…

Nếu lỡ có lúc nào điện thoại hết pin hay ngoài vùng phủ sóng là y như rằng tổng đài sẽ thông báo vài chục lượt nhắn tin hay cuộc gọi lỡ từ người đẹp. Để rồi chỉ vài giây sau khi liên lạc được, nàng sẽ gọi điện và choe chóe lên trong điện thoại: “Sao anh nỡ tránh mặt em thế? Đúng là đàn ông mà, có mới nới cũ”...

Quang chia sẻ: “Chưa là gì của nhau, mới chỉ quen nhau, vậy mà Hoài đã quản mình rồi hờn giận như đúng rồi”.

Cũng gặp phải cô gái ế ẩm là Thái (30 tuổi, luật sư). Ngọc - cô gái Thái quen cũng trẻ trung hơn cái tuổi 29 của mình. Ban đầu, Thái cũng khá thắc mắc không hiểu sao một cô gái ngọt ngào, dễ thương, nhỏ nhắn như Ngọc đến giờ vẫn còn “vườn không nhà trống”. 

Chẳng chờ anh đặt câu hỏi, Ngọc cũng tự chia sẻ luôn. Ngọc bảo do cô vẫn còn muốn rong chơi, bay nhảy, hết mình với công việc, “vướng vào gia đình mệt lắm”. 

Nhưng nói là việc của nói, hành động của Ngọc lại chứng minh quan điểm hoàn toàn khác. Từ sau khi quen Thái, ngày nào Ngọc cũng rủ rê anh đi lê la khắp quán trà đá này đến bãi đá nọ. Nhưng với Thái, đó lại là điều hấp dẫn. Nó cho anh thấy Ngọc khác hẳn những cô gái trừng quen trước đây bởi cô nào cũng muốn ngồi quán đẹp, ghế mềm, nhạc du dương...

Nếu như mọi chuyện cũng chỉ dừng lại tại đó, chắc chắn Thái sẽ nghiêng ngả bởi con người, tính cách của Ngọc. Nhưng sau vài lần phát hiện ra nàng can thiệp quá sâu vào cuộc sống của mình nên Thái thấy mối quan hệ này không ổn chút nào. 

Một ngày, vừa đến công ty, bỗng dưng Thái thấy đồng nghiệp cười trêu đầy bí hiểm: “Ây dà, em của mày xinh thật đấy, giấu gì mà kĩ thế... Xinh phải khoe chứ? Tháng sau lấy vợ rồi chăng?”. Chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào thì chị lễ tân mang vào phòng cho anh một bó hoa to đùng và bữa sáng của Ngọc mang đến. 

Không chỉ một ngày mà nguyên một tuần, sáng nào Ngọc cũng cầu kỳ đem đồ ăn, bánh ngọt tự tay mình làm đến công ty cho anh. Gặp ai Ngọc cũng giới thiệu là vợ chưa cưới của chàng luật sư này.

Lên Facebook, Thái còn kinh hãi hơn khi thấy thông tin cá nhân của mình bị đổi thành "đã đính hôn"!?

"Chạy" là thượng sách!

“Mình quyết định cắt đứt hẳn không dây dưa gì hết cho nhẹ đầu” - Đây là cách ứng xử của Quang đối với cô nàng Hoài xinh đẹp mới quen. 

Chuyện là sau khi gọi điện chán chê mê mỏi và nàng hùng hồn tuyên bố có việc cần anh đến, Quang bỏ lại công việc, thu xếp đến nơi hẹn xem cô bạn mình bị làm sao. Đến quán nước, anh thảng thốt khi Hoài chạy như bay ra ôm chầm lấy anh trước bàn dân thiên hạ. 

Anh định đẩy ra thì nàng thẽ thọt: “Từ từ anh, hãy cảm nhận nhịp đập của con tim em. Nó đang thực sự thổn thức vì anh đấy!”. 

Anh hết hồn và nhận ra lý do nàng thành gái ế. Nhìn mọi người xung quanh vỗ tay rầm rầm mà anh vừa ngượng vừa khó chịu. 

“Công nhận, Hoài rất xinh đẹp nhưng nếu cứ vồ vập, đốt cháy giai đoạn như thế này thì không ổn chút nào. Cả hai sẽ chẳng thể hiểu rõ về nhau. Thôi, chạy là thượng sách” - Quang nhăn nhó khi kể lại tình huống mình đã gặp phải. 

Cùng chung quan điểm trên, Thái phân trần: “Khi mới quen nhau mấy ngày mà đã vồ vập thì mình chẳng thích. Thêm vào đó, đàn ông cầm cưa vẫn sướng hơn chứ?”.

Không chỉ đến công ty Thái, Ngọc còn tấn công ở cả nhà anh. 

Một ngày, bận rộn với hàng núi việc, Thái chẳng thể lúc nào cũng trả lời hết tin nhắn, điện thoại của Ngọc được. Về tới nhà, anh hoảng hốt khi thấy Ngọc đang khóc nức nở với bố mẹ mình. 

Nhìn ánh mắt không bằng lòng của bố mẹ, Thái chưa hiểu gì. Phải tới khi chị gái anh kéo ra ngoài nói chuyện, anh mới trợn tròn mắt “Ôi, thế này thì quá lắm rồi!”. 

“Cậu làm gì mà con gái nhà người ta đến tận nhà mình nức nở, khổ sở bị cậu ‘cho leo cây’ thế? Sao sắp cưới mà chẳng nói với ai câu nào”, nghe chị gái nói mà Thái suýt ngã. 

Bực mình, Thái vào lôi Ngọc ra ngoài. Anh nhanh chóng nói lời chia tay và không quên nhắc Ngọc đừng làm phiền đến cuộc sống của anh nữa.

Gái ế công sở lập mưu đưa trai vào tròng

Lý năm nay đã 32 tuổi. Nhìn chung theo quan điểm của các cụ thì gái 30 đã toan về già rồi, nếu mà vẫn chưa có ai rước đi thì đúng trăm phần trăm gái ế rồi. Học có cao đến mấy, kiếm tiền nhiều đến mấy mà về quê bố mẹ vẫn phải thở ra thở vào lo lắng, rồi hàng xóm láng giềng bạn bè hỏi tới hỏi lui về chuyện "bao giờ lấy chồng?" thì cũng coi như vứt.
Lý biết cái đất lề quê thói, nói gì cũng chẳng lại với hủ tục ở làng. Thế nên cho dù đã là phó giám đốc của một công ty thực phẩm có tiếng ở thành phố, thì Lý cũng vẫn sốt sình sịch trong chuyện tìm một tấm chồng cho ta ngô ra khoai cho bố mẹ mát mặt, cả bản thân Lý cũng vênh mặt lên với lối xóm mà rằng "trâu chậm chưa chắc đã uống nước đục đâu nhé!".
Kế hoạch lấy chồng đã có, thậm chí ngày xưa Lý có yêu cầu khá cao về mẫu người đàn ông lý tưởng thì bây giờ cô chỉ cần ngoại hình sáng láng, có trình độ học vấn, gia đình cơ bản là được. Tiền với cô không thành vấn đề, vì Lý đã có nhà cao cửa rộng, có xe hơi, tài khoản hàng tháng đủ để cô lấy lãi ra sống thoải mái. Lý cần một anh chàng ngoan ngoãn và có tình cảm với mình. Nhưng tìm mãi vẫn chưa thấy.
Ngày ngày đi làm 10 tiếng đồng hồ trên công ty, nhìn ra nhìn vào thì toàn thấy nhân viên với đồng nghiệp. Cậu trông khá khẩm một tý thì có nơi có chốn rồi, cậu ngoại hình xấu thì Lý không muốn nhìn. 
Nhìn chung, mỗi cậu được cái nọ thì mất cái kia, bản thân các cậu cũng biết Lý là cấp trên, tính cách cũng không lấy làm dễ chịu, nên chàng nào cũng giữ khoảng cách chứ chẳng ai tơ tưởng gì đến gái già mà lại khó tính như Lý, cho dù là rất giỏi giang đấy, nhưng...
Thời gian rồi công ty Lý tuyển thêm nhân sự mới, một team marketing trẻ trung vào xông xáo đến công ty làm việc khiến chị em công ty vốn âm thịnh dương suy càng thêm phấn khởi. Lý cũng không ngoại lệ. Cô đã chấm một nhân sự trong đợt tuyển dụng vừa rồi dù chỉ nhìn qua hồ sơ xin việc. 
Tuân là nhân sự mới, còn rất trẻ, mới có 24 tuổi, đẹp trai và trông rất trí thức, khi nói chuyện phỏng vấn rất điềm đạm và chừng mực, ở tuổi ấy mà đã rèn cho mình sự chững chạc như vậy thật hiếm, Lý thầm để ý đến cậu nhân viên đẹp trai này và trong đầu cô nhem nhóm ý định công tư bất phân với Tuân.
Lý đọc trong CV của Tuân biết cậu có khả năng lái xe, cô liền gọi cậu vào phòng làm việc và đưa ra yêu cầu muốn cậu làm trợ lý phó giám đốc cho cô. Ở công ty này, giám đốc chính là một vị người Hàn Quốc, cả năm mới đến công ty vài lần, còn lại uỷ quyền hết công việc cho Lý nên mặc dù cô làm phó giám đốc nhưng quyền hành chẳng khác gì giám đốc. Tuân thấy sếp ưu ái mình, nâng mình lên một vị trí mới thì sung sướng nhận ngay. Kế hoạch "úp sọt trai tân" của Lý đã thành công bước đầu.
Công việc phải đi cùng nhau cả ngày, có khi đi công tác qua đêm, Lý thường hay hỏi han chuyện công việc rồi lại đá sang chuyện tình cảm riêng tư để dò xét xem "hoa đã có chủ chưa thì được biết Tuân đã có bạn gái, hai bên ra mắt chỉ chờ cuối năm ổn định là cưới. Nghe thế nhưng bản thân Lý vốn đã thích cái gì thì khó mà cô buông dễ dàng đến thế, "đánh đồn có địch" thì chiến thắng càng vẻ vang, thế nên chuyện Tuân có người yêu chả ảnh hưởng gì lắm đến kế hoạch của Lý.
Bao nhiêu lần đi làm muộn, người yêu Tuân gọi về đi chơi nhưng Lý cứ lấy cớ công việc bắt Tuân phải chờ mình, dù là chở cô đi spa hoặc đi mua sắm. Được cái, Lý rất biết cách chiều phi công trẻ, sau khi công việc xông xuôi Lý thường rủ Tuân đi mua sắm và tất nhiên cô trả tiền, Tuân không nhận Lý làm mặt giận dỗi như trẻ con khiến cậu chàng bối rồi, đành phải nhận không lại phụ lòng sếp.
Lý tỉ tê với Tuân mỗi khi có cơ hội "Chị chỉ yêu công việc, cũng muốn làm mẹ nhưng không thích lấy chồng, nhiều khi mệt mỏi vì gia đình thúc giục lắm, vì giờ mọi thứ của chị ổn định hết rồi. Lấy cũng được mà không lấy cũng được, chị chỉ cần 1 đứa con thôi...". những lúc chị em tâm tình thủ thỉ, Tuân cũng thấy thương sếp. 
Làm việc với nhau mới 2 tháng nhưng Tuân rất có thiện cảm với chị, ngoài việc chị là cấp trên thì chị còn cư xử với Tuân như một người chị, một người bạn nên tâm tư tình cảm của chị Tuân cũng rất đồng cảm. Nhiều khi thấy sếp đi làm về là thui thủi một mình, mấy lần Tuân lên dọn dẹp nhà cửa, đóng hộ cái đinh treo cái tranh, lắp lại cái bóng đèn mới vì hỏng lâu rồi mà chưa có ai thay...
Tình cảm hai người càng dần càng trở nên thân thiết, cho đến khi cả công ty đã có tiếng xì xầm về chuyện phi công - máy bay nhưng Lý và Tuân vẫn thây kệ vì có tiếng mà chưa có miếng. Có lần trong khi quá chén, Lý bảo "bực mình thật đấy, không có tiếng mà có tiếng, có khi phải làm thật cho đỡ ấm ức!". 
Câu chuyện nửa đùa nữa thật cuối cùng lại thành thật sau đêm đó, Lý và Tuân đã thực sự "có gì". Tuân bàng hoàng khi tình dậy thấy người nằm bên cạnh mình chính là sếp, cậu bối rối xin lỗi rối rít còn Lý chẳng nói chẳng rằng lại ôm chầm lấy Tuần rồi kéo xuống, cả một ngày như thế, Tuân quên bẵng cô người yêu sắp cưới của mình, quên hết những lăn tăn về tuổi tác vì chị Lý thực sự là người có tình nghĩa lại còn rất nồng nhiệt nữa.
Hai tháng sau, Lý báo với Tuân là mình có thai.Tuân hốt hoảng và bối rối thực sự, Lý trấn an "như Lý đã nói với Tuân, Lý chỉ cần 1 đứa con thôi nên Lý không ép buộc gì Tuân phải chịu trách nhiệm cả. Chỉ là Tuân nghĩ cho Lý một chút, giờ dù sao Lý cũng là sếp, mà lại không chồng mà chửa, còn bố mẹ, dư luận, mọi thứ chống lại Lý, Lý có thể chiụ được nhưng con mình có tội tình gì? Chỉ cần làm đám cưới xong, Lý sẽ trả tự do cho Tuân, Lý sẽ không làm Tuân phải mất đi tương lai của mình".
Lời thủ thỉ của sếp đã lay động sự tử tế vốn có của Tuân. Cậu thấy mình cần phải có trách nhiệm với con, với người đàn bà mà mình yêu mến, vì mình mà chịu thiệt thòi.
Gạt bỏ hết lăn tăn và sóng gió khi Tuân nói ra sự thật với gia đình, gạt bỏ hết hồ nghi của công ty, bạn bè để cưới Lý. Tuân muốn mình là người đàn ông có trách nhiệm đến phút cuối cùng. Ngày cưới, Lý rạng rỡ trong chiếc soa rê đắt tiền, khuôn mặt ánh lên vẻ tự mãn, cô nói thầm vào tai lũ bạn trước kia vẫn tỏ vẻ hơn người "Các cậu thấy chưa? Trâu chậm chưa chắc đã uống nước đục đâu nhé!" rồi mỉm cười đứng cạnh chồng đầy viên mãn.
(st)